Quá khứ như một thước phim quay chậm hiện về trong trí nhớ. Em thậm chí không biết và cũng không muốn phải làm gì để dừng nghĩ về anh, về những điều xưa cũ. Mà có xa xôi gì đâu, anh nhỉ! Cũng chỉ 1 năm trước, 1 năm trước nữa thôi mà.
Mỗi một mốc thời gian là một kỉ niệm. Dù muốn dù không thì nó vẫn đang tồn tại, luôn luôn tồn tại trong trí nhớ của em, của anh tùy theo cảm xúc của mỗi người. Làm sao có thể quên được, những người mất trí nhớ luôn khao khát tìm kiếm ký ức của chính mình thì tại sao ta - những người hết sức khỏe mạnh, có đầy đủ trí nhớ lại muốn quên đi, cố gắng quên đi một phần của cuộc sống, đã từng là sự sống, là hạnh phúc là niềm vui của mình, anh nhỉ!
Có phải chăng mình đang dối gạt lòng, dối gạt hiện tại, trốn chạy quá khứ để nghĩ mình bình yên với tương lai?
Em ở đó, anh ở đó, vẫn hít thở cùng một bầu khí quyển không mấy trong lành của thành phố, vẫn đi trên cùng một con đường dù trước dù sau nhưng sẽ không bao giờ chạm mặt, không bao giờ muốn gặp gỡ vì mỗi chúng ta đều có những lý do khác nhau để muốn điều đó không xảy ra, phải không anh?
11 giờ đêm qua em vẫn thức, anh không biết đâu nhỉ! Nước mắt cứ đong đầy khi em nghĩ về ngày 8/3 của những năm trước khi anh và em còn bên nhau, còn tay trong tay nghĩ rằng mình là cặp đôi hạnh phúc nhất. Mỗi năm anh mang đến cho em một món quà cùng những kỉ niệm mà em nghĩ em sẽ không bao giờ quên.
8/3 đầu tiên, anh chở em trên chiếc xe máy cũ, xấu xí nhất mà em từng đi nhưng em thật hạnh phúc khi áp má vào lưng anh đi lòng vòng qua những con đường mà cả anh và em chưa từng đặt chân tới, em nhớ mãi anh đã lúng túng thế nào khi dừng lại bên đường chọn một giỏ hoa tặng em, anh ngập ngừng chúc em luôn hạnh phúc!
8/3 thứ hai, em giận dỗi không thèm gặp, không muốn đi chơi cùng anh. Nhưng anh lúc nào cũng vậy, luôn yêu thương và chiều chuộng em hết mực. Anh đã đứng ở cổng trường thật lâu, và cô bé bướng bỉnh cũng chịu ra gặp. Tự nhiên anh lại rủ em đi siêu thị. Vẫn biết anh muốn mua quà tặng em nhưng em vẫn trách thầm: sao người gì mà chẳng lãng mạn gì hết, để em bất ngờ với món quà không phải thú vị hơn sao? Rồi em cũng đồng ý, em tự nhủ sẽ chọn một món quà nho nhỏ giống như giá trị của nó thôi vì em biết và em thương anh, 2 đứa cũng đang học, làm gì có tiền mà phung phí. Vậy mà anh nhất định kéo em vào chọn một cái giỏ xách. Trời ơi, toàn hai ba trăm ngàn một cái, Với số tiền ấy là một tháng tem cơm ở ký túc xá rồi. Em nhất định không chịu mua với lý do: không có cái nào em thích cả.
Anh nói rằng 2 đứa cũng sắp ra trường, anh muốn tặng em một cái giỏ xách để đi làm, như thế thì lúc nào em cũng nhớ đến anh. Và anh tự chọn cho em một cái giỏ màu đỏ thật xinh rồi dặn em ra trước anh ở lại nhờ người ta gói quà lại cho đẹp. Em nghĩ bụng anh thật quá cẩn thận, việc gì phải gói cho tốn thêm tiền nữa!
Hai đứa ra về cũng 9 giờ tối, bất chợt trời lại đổ mưa, em đã mấy lần nhắc anh hay vào quán nào ngồi uống nước, chờ tạnh mưa thì về nhưng anh vẫn đi. Cơn mưa không dứt mà ngày một nặng hạt hơn, anh quay lại hỏi: "em có mang theo tiền không? Anh hết tiền rồi". Sao em thấy thương anh vô hạn, hèn gì nãy giờ anh không dám vào quán. Về đến ký túc xá, em mở quà ra khoe cùng mấy đứa bạn thì ngạc nhiên thấy anh viết cho em một lá thư để trong giỏ từ lúc nào! Thì ra anh cũng lãng mạn đấy chứ!
8/3 thứ ba, trời cũng chuyển mưa từ 2 h chiều, anh và em hẹn một người bạn đi Đầm Sen chơi, anh nhớ không? Em háo hức biết chừng nào mà trời lại đổ mưa, một lúc do dự 2 đứa quyết định mặc áo mưa đi và mình đã có một buổi hẹn hò thật đẹp, 2 đứa ướt như chuột mà vẫn đi hết chỗ này đến chỗ khác, vui vẻ và hạnh phúc ngập tràn. Về đến nhà cũng 8h tối, vừa lạnh, vừa đói nhưng anh vẫn ra phố mua cho em một tô phở cùng một lẵng hoa, em vẫn còn chụp hình lưu lại. Lúc ấy em đã nghĩ rằng dù khó khăn thế nào chỉ cần anh bên cạnh thì em sẽ vượt qua tất cả, em sẽ mãi mãi yêu anh!
8/3 thứ tư, thật buồn vì bên em không còn anh nữa, em vẫn có hoa nhưng không phải của anh, của một người khác, là chồng em bây giờ. Hôm ấy em cũng đã khóc thật nhiều, không có anh lau nước mắt và trên vai một người lạ - với anh! Và từ đó em không còn thấy mình hạnh phúc trọn vẹn như xưa. Trái tim em giờ bị giằng xé giữa hiện tại và quá khứ! Em vẫn nhớ anh, yêu anh như thể nó đã đi vào máu thịt, em đau khổ khi nghĩ về anh, về những điều tồi tệ em đã làm, đã gây ra với anh, đã làm thay đổi một con người - là anh!
Đã có lúc em tự cười với câu hát: "Tại sao yêu nhau không đến được với nhau…” khi hai người yêu nhau, sẽ chẳng có lý do gì để phải chia xa, phải đau khổ, em đã từng nghĩ như thế đấy. Vậy mà em và anh, không vì gia đình, tôn giáo, tuổi tác mà vì lòng tự trọng, vì sự tự ái, vì sự thiếu đúng đắn của em mà chia ly!
Em tàn nhẫn với tình yêu của mình, với lẽ sống của anh! Bình thản và lạnh lùng, em bỏ mặc anh ngập chìm trong nỗi đau mất em. Còn nhớ lần đầu nắm tay em đã hỏi anh rằng liệu anh có nắm tay em được suốt cuộc đời này không? Anh trả lời rằng: "Anh sẽ nắm đến bao giờ em không còn muốn nữa". Em mỉm cười một mình nghĩ rằng nếu có thay đổi thì là anh sẽ không phải em. Vậy mà em đã buông tay anh ra thật, anh càng cố nắm em càng vùng vẫy... Anh mệt mỏi, tổn thương và anh đã chấp nhận buông tay, chấp nhận mất em. Em đổ lỗi cho anh, cho số phận để che dấu mình là người xấu xa, buông thả.
8/3 thứ năm, em một mình gặm nhấm nỗi nhớ anh trong từng con chữ, từng hơi thở nặng nề của em, của đêm. Không dưới một lần em nhấc điện thoại muốn nhắn tin cho anh, chỉ để nói rằng " hãy tha thứ cho em". Chồng em trở người, em giật mình trấn tĩnh, sao em lại điên dại như thế nhỉ!
Một ngày mới lại đến, em đi làm với mênh mang nỗi nhớ về anh, nhưng em biết đã chỉ còn là quá khứ! Biết đâu lúc này anh lại đang bận rộn chọn hoa cho một người mới - xứng đáng hơn em.
N. Mai
Chia sẻ những vui buồn, cảm xúc... về cuộc sống của bạn tại doisong@vnexpress.net. Vui lòng gửi bằng file word, tên file không dấu